|
Tin Hoa Thịnh Ðốn - Một nhân vật hoạt động cho nhân quyền tại vùng Hoa Thịnh Ðốn là ông Nguyễn Tự Cường, đã tử nạn ở Thái lan vào đầu tuần qua. Ông Cường được xem là một trong những người sống hết mình và hài hoà với mọi người, đặc biệt nổi bật trong lãnh vực nhân quyền. Sang Hoa kỳ vào tháng 4 năm 1979, ông Nguyễn Tự Cường đã sớm đi vào ngành giáo dục ở quận Fairfax, Virginia qua chương trình ESL trong ngành Giáo dục Tráng niên của Quận khi chương trình này chỉ có mấy lớp. Ông là người bỏ công ra viết nhiều dự án lấy quỹ về cho Quận, để cho chương trình ESL ở Fairfax giờ đây là một trong những chương trình nổi nhất trong ngành Giáo dục Tráng niên. Bên cạnh những sinh hoạt trong ngành giáo dục, ông Nguyễn Tự Cường được biết đến nhiều nhất như một người hoạt động không mệt mỏi cho nhân quyền Việt Nam và vận động cho nhiều người nhất là hai nhà sư Việt Nam Trí Siêu Lê Mạnh Thát và Tuệ Sỹ khi bị tuyên án tử hình vào giữa thập niên 80 vì tham gia trong một phong trào chống đối Cộng sản ở quê nhà, cuối cùng Hà Nội đã phải nhượng bộ để chuyển án xuống thành chung thân rồi 20 năm tù và đến giữa thập niên 90 thì được trả tự do.
Ông Cường cùng một số bạn bè như nhà báo Ngô Vương Toại, cụ Huỳnh Thanh Hưng, ông Trần Tử Thanh lập ra ủy ban Helsinki Việt Nam để theo dõi những vi phạm nhân quyền ở trong nước, đã tổ chức một hội nghị quốc tế về nhân quyền Việt Nam và ở Ðông Á tại Viện Ðại học George Washington. Ông cũng liên tục vận động với các vị dân cử Hoa Kỳ để đưa ra những dự luật về nhân quyền tại Hạ Viện từng được thông qua với đa số áp đảo. Ông Cường trước năm 1975 từng là bí thư cho tổng giám đốc Việt Tấn Xã và gần đây từng cộng tác với đài SB-TN để thực hiện các cuộc phỏng vấn cho đài qua hệ thống SB-TN vùng Hoa Thịnh Ðốn. Ông Nguyễn Tự Cường tử nạn trong một chuyến đi vãn cảnh ở Bangkok, bị té xuống sông và chết đuối khi chuyến đò máy đã về đến gần bến. Ông ra đi để lại người vợ hiền là chị Phụng Anh và cháu gái là Lệ Cơ nay đã trưởng thành. SB-TN xin chân thành loan báo tin buồn đến cùng tất cả khán thính giả của đài, và cũng xin mượn nơi này để gởi lời phân ưu đến chị Phụng Anh và tang quyến.
|